Viết riêng về em, về những cô gái có đôi mắt buồn…

Một con người luôn cười, chưa chắc họ đã và đang có đời sống tốt đẹp. Em chỉ cười, để quên bớt muộn phiền. Mọi người nghĩ rằng đời sống của em chắc niềm hạnh phúc lắm .
Họ nhìn vào đuôi mắt em mà nói rằng đây là nụ cười thật sự. Đúng rồi, vì em diễn giỏi quá. Có mấy ai, đã từng nỗ lực nhìn sâu vào đôi mắt em, nhìn thấu được nỗi buồn của em ngay trong chính nụ cười đó ?
Cuộc sống có quá nhiều muộn phiền, lo toan. Mỗi một nụ cười, mỗi một lần em điềm đạm bước qua khó khăn vất vả, … đánh đổi lại đó là từng bấy nhiêu lần em đã gục ngã .

Mỗi một lần gục ngã – đứng dậy, nó lại khắc thành một vết lõm nơi đáy mắt. Có mấy ai đã từng kiên nhẫn đếm giúp em?

Bạn đang đọc: Viết riêng về em, về những cô gái có đôi mắt buồn…

Em không muốn diễn nữa, căng thẳng mệt mỏi lắm. Nhưng nếu em khóc, ai sẽ lau nước mắt cho em ? Nếu em gục ngã, ai đến nâng em dậy ?
Nếu tim em ngừng đập, ai sẽ khắc sâu hình bóng em ? Chắc không có ai. Họ thích một cô gái luôn cười .
Và em, đã nỗ lực là người con gái như họ mong ước. Đổi lại, em được gì ? Vài ba lần đi dạo, một cuộc tình không sâu đậm, …
Ngôi nhà nơi em bước về, vẫn luôn sống sót một cái góc nhỏ cho em co mình vào. Đêm đêm em vẫn khóc, vẫn mong đợi một bàn tay ấm sẽ sưởi cho em .
Em muốn phá bỏ góc nhỏ trong chính tim em. Em muốn cười thật sự, muốn khóc đến sưng mắt, muốn hô hào, … muốn là chính em .
Người ta nói rằng, khi một đứa con gái đã can đảm và mạnh mẽ đứng giữ những nỗi đau và rồi kiên cường đứng dậy, là lúc mà bất kể ai Open sẽ làm xáo động tổng thể và đem lại cảm xúc thừa thãi .
Chính xác thì là gò bó một con ngựa hoang trong chiếc chuồng tối tăm, trong khi vị trí thực sự của nó là vùng vẫy ngoài hoang mạc mênh mang kia .
Cuộc đời là một vòng luân hồi với vô vàn quy luật. Và vẫn đang ép em vào cái vòng quy luật luẩn quẩn đó …
Ai đã tước đi quyền tự do này của em ? Hay chính em khờ dại tự rũ bỏ nó ?
Cuối cùng, em nhận ra rằng, một cô gái như em … chính bản thân em đã rũ bỏ nó .

Từng ngày, em gom góp hết tất cả mảnh vỡ cuộc đời, ghép lại thành tấm gương, soi mình vào, mỉm cười…

Cười đó, nhưng mắt vẫn đượm buồn … là một cô gái yếu ớt, vẫn chờ anh đến và nói rằng “ Anh yêu đôi mắt buồn của em ” …

Quỳnh – Dear.vn

4.6 / 5 – ( 5 bầu chọn )

Rate this post

Bài viết liên quan

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận