Status Về Cúc Họa Mi Mùa Đông
1. Cúc họa mi chỉ tươi tắn khi có ánh mặt trời. Đêm xuống cánh hoa buồn bã cụp lại. Có lẽ vì thế mà người ta bảo đây là thứ hoa tượng trưng cho tình yêu thầm lặng: cô đơn và buồn bã khi đêm về nhưng vẫn luôn vui tươi và trông theo bóng người yêu.
2. Thu qua rồi đông tới, tháng 11 chớm lạnh được bao trùm bởi những vạt nắng vàng le lói, vậy là TP.HN đã khởi đầu sang đông. Khoác lên mình tấm áo già cỗi, trơ trụi, nom cây xanh cũng ảm đạm đến rầu lòng. Ấy vậy mà, dọc trên những tuyến phố, cúc hoạ mi lại tinh khôi đầy sức sống, theo những xe hoa của bà, của mẹ rong ruổi làm sáng bừng từng ngõ ngách Thủ đô .
3. Hà nội mùa Mi. Mi vẫn đẹp, nhưng có vẻ như không còn đẹp bồi hồi như 3 năm trước .
4. Đôi khi tình yêu ở ngay bên cạnh ta mà ta không có cách nào nhận ra nó. Đôi khi ta vẫn yêu người mà ta nghĩ không yêu được. Và hoa cúc dại, luôn luôn là hình tượng cho một tình yêu thầm lặng .
5. Bao nhiêu tuần đã trôi qua kể từ cơn mưa tiên phong ấy nhỉ ? Ngoài phố, những bông hoạ mi trắng muốt sau cuối cũng đương xoay mình sẵn sàng chuẩn bị buông lời tạm biệt khẽ như hơi thở. Những tán cây bên đường cũng đương lấm tấm cho mùa thay lá khẳng khiu. Có những ngày chỉ thấy những cái lá rung rinh cũng đủ để khiến người ta bực mình .
6. Họa mi về khi gió đông sang ! TP.HN trở gió sau chuỗi ngày thu nắng ruộm vàng từng góc phố. Trời đêm lạnh lẽo khiến ta nuối tiếc liệu chừng ấy đã tàn thu. Rồi Hoạ Mi tìm đến ta trong chuỗi mỏi mệt, tút lại chút hương sắc dần héo mòn, tiêm thêm hứng khởi cho những ngày dài phía trước. Dạo này thấy mình già và hay thơ thẩn. Chả buồn update nhí nhố như xưa. Chốt lại, Lan đã trở lại, trong một đêm đông buồn man mác .
7. Mùa cúc nào cũng níu bước chân và cũng dễ làm lòng mình rung động, có vẻ như nghe được cả sự xao xuyến theo nhịp rung của mỗi cánh hoa mỏng mảnh, tinh khôi kia .
8. Tháng Mười một, trên phố lại tràn ngập cúc Hoạ mi nhưng chàng trai tôi gặp năm ấy lại không thấy nữa. Đến và đi cũng nhanh như mùa cúc hoạ mi .
9. Đừng đuổi theo một con ngựa, hãy dùng thời hạn đuổi theo để trồng cỏ, đợi tới mùa xuân, ắt sẽ có cả đàn ngựa béo cho ta lựa chọn. Đừng cố làm thân với một người, hãy dùng thời hạn ấy để trau dồi năng lượng của mình. Tới khi thời cơ chín muồi, ắt sẽ có vô số bè bạn sát cánh cùng ta. Bởi vậy, nâng cao năng lượng bản thân luôn tuyệt vời hơn là phụ thuộc vào người khác. Gieo hạt ngô đồng, ắt có Phượng Hoàng tới thăm, Nếu hoa nở rộ, ắt có bướm ong tìm đến .
10. Năm nào cũng đón đông bằng một bức ảnh chụp với cúc hoạ mi. Cúc hoạ mi, mình thích vì ý nghĩa của nó : an yên và bền vững .
12. Con người ta liên kết với nhau bằng những link tình cảm thông qua những hành vi nhỏ. Từ trước đến nay luôn cho rằng nó chả quan trọng và sao cũng được. Chỉ cho đến khi mất đi vài người bạn, trong đó có cả người đã sát cánh cùng mình trên cả một chặng đường dài, khi đó mới hiểu ra một chút ít của yếu tố .
13. Cúc hoạ mi, hay người ta thường gọi là hoa báo đông. Thứ hoa chỉ nở trong một khoảng chừng thời hạn ngắn ngủi trước khi cái rét thực sự của đông Thành Phố Hà Nội kéo về. Người ta chẳng hỏi nhau gió mùa đã về chưa mà chỉ khẽ khàng : “ Cúc hoạ mi nở chưa anh ? ”. Thứ hoa mỏng mảnh, nhẹ nhàng, tinh khiết, bùng cháy rực rỡ phô bày hết sự êm ả dịu dàng của mình giữa nắng vàng khô khô cứng của những ngày giáp đông. Những cánh hoa bé xíu ôm trọn bầu nhuỵ vàng tươi, đơn thuần thế thôi nhưng lại xinh xắn, dễ thương và đáng yêu đến lạ. Đi dọc những con phố Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Trãi của TP. Hà Nội những ngày này thì chả khó khăn vất vả gì để phát hiện những chiếc xe đạp điện chở đầy hoa trắng muốt. Thấy lòng bình yên, lãng mạn đến ngẩn ngơ. Tim lại xao xuyến, lại chao nghiêng, lại tự khắc thấy đời nhẹ nhàng đến lạ … Tháng 11 đã đến thật rồi .
14. Hôm nay TP.HN gió về, cũng là ngày mà bản thân mất đi hết những phần còn lại của bản thân, chưa khi nào thấy mình can đảm và mạnh mẽ đến thế. Mùa đông không đáng sợ, vì nếu trong lòng mà buồn vì bất kể mùa nào cũng vậy. Mùa đông này, không những lạnh mà còn buồn, nhưng không sao, ta đến với mi đây !
15. Khi bạn gái giận đừng xin lỗi vội, đừng mời cô ấy đi ăn, chỉ cần thủ thỉ : Xuống phố ngắm cúc hoạ mi với anh .Đông sang – Thu muộn, chỉ có sắc của hoạ mi mới hoàn toàn có thể làm chạnh lòng một cô gái đang hờn dỗi .
16. Buổi sáng đi làm, nhìn thấy cả xe cúc họa mi của những cô đi bán, cảm thấy đúng là đông Hà nội đến thật rồi. 1 bó cục họa mi buổi sáng cũng làm tâm trạng tự do cả mấy ngày .
17. Cúc họa mi cứ nở rộ như thế mà chưa một lần được lẫn mình vào sắc ngàn hoa. Nhưng nhất định sẽ có một ngày mình phải đi chụp ảnh với cúc họa mi .
18. Một sớm mai thức dậy, bước ra khỏi nhà và chợt thấy Đông đã về trên bông cúc họa mi. Xao xuyến quá, cái se lạnh cuối tháng 11 .
19. Mùa đông khẽ gọi cúc họa mi quay trở lại. Một buổi sớm tinh mơ nhẹ nhàng đặt chân xuống phố, đâu đó những sắc trắng tinh khôi của mùa cúc họa mi đang trải đều trên những gánh hoa rong khắp phố phường. Là khi đó ta nhận ra, mùa đông về thật rồi … Mùa đông về êm ả dịu dàng mang theo những khóm hoa cúc họa mi trở lại. Mang theo cả tia nắng lộng lẫy nhẹ nhàng đầu đông, mang theo cả nét tinh khôi hiền dịu của những người con gái, trắng ngần, mượn mà như những đóa cúc mi. Chỉ là một mùa hoa mới chớm thôi, mà lòng người lại rối loạn đến lạ. Cứ ngỡ như thể, người đi ngang gieo vào lòng ta một hạt giống, ngỡ là cỏ dại nhưng khi nhìn lại là cả một rừng hoa …
21. Cúc hoạ mi … niềm tự hào của người Thủ Đô. Cúc họa mi chọn cho mình một mùa riêng, chỉ vào cuối tháng 11 trong năm và thời hạn nở chỉ tầm hai tuần. Những ai yêu Thành Phố Hà Nội hẳn không hề bỏ lỡ mùa hoa này. Nhiều người ví cúc Họa Mi mang cốt cách của người Thành Phố Hà Nội, dịu dàng êm ả, thuần khiết, đơn thuần mà vẫn rất thân mật. Loài hoa này mang một vẻ đẹp lạ lùng, khiến ai nhìn cũng say đắm. Không tỏa nắng rực rỡ như hướng dương, cũng chẳng yêu kiều như hoa hồng, những bông hoa cúc họa mi bé nhỏ với màu trắng tinh khôi nhưng vẫn thật hấp dẫn .
22. Rất thích … Rất thích màu hoa trắng muốt, cánh hoa nhỏ xinh, mỏng mảnh … hương thơm dìu dịu không gắt … Và nghe đâu đây lời rỉ tai của hoa … Lời thủ thỉ .
23. Không rực rỡ tỏa nắng như hướng dương cũng chẳng yêu kiều như hoa hồng nhưng loài hoa này lại mang vẻ đẹp tinh khôi trong trẻo và vô cùng có sức hút, lại nhớ mùa thu hà nội với những gánh hàng hoa chở đầy cúc họa mi dong duổi khắp những con phố … đẹp đến xiêu lòng .
24. Lỡ hẹn một lần thành lỡ hẹn trăm năm. Một lần đi cùng người không gặp được cúc hoạ mi. Giờ thì không hề đi cùng được nữa. Cúc hoạ mi đẹp thì đẹp thật, nhưng nhìn nó cứ buồn buồn sao ấy .
25. Anh, Thành Phố Hà Nội lạnh rồi, họa mi cũng đã nở, lời hứa anh sẽ quay trở lại vào mùa cúc họa mi, anh sẽ mang khuyến mãi ngay em những cánh họa mi đầu mùa, chẳng lẽ lại để gió cuốn đi ?
27. Tôi ngồi một mình trong phòng, lặng nhìn bó cúc họa mi khô đặt trong tủ kính. Đây là những bông cúc họa mi do chính tay anh trồng. Ngày anh quay trở lại chỉ mang theo một bó nhỏ, còn đâu đều để lại hết cho tôi và cũng để lại cho tôi bấy nhiêu thương nhớ. Những bông cúc họa mi mỏng mảnh, trắng muốt dặt dìu khoe sắc trong cái nắng vàng đầu đông Nhật Bản. Những bông cúc li ti, đơn giản và giản dị nhưng tôi lại yêu nó tự khi nào .
28. Đó là những luống cúc họa mi tôi trồng. Sau khi anh về, tôi đã nhờ người quen chuyển hạt giống từ Nước Ta sang, và tôi trồng nó, cũng giống như anh. Tôi đã yêu loài hoa này mất rồi .
29. Họa mi nở rồi, đẹp quá. Nhưng ngày mai anh cũng quay trở lại Nước Ta rồi, sẽ không quay về đây nữa .
30. Thành Phố Hà Nội lạnh rồi, từ khi xa anh bàn tay em cũng chưa một lần ấm lại. Em đã ước mùa đông TP. Hà Nội có anh bên cạnh, em đã ước cúc họa mi nở và anh sẽ đến bên em. Nhưng cuộc sống chẳng ai nói trước được điều gì. Khi em buông tay, cũng là khi anh dừng lại .
31. Có một mùa họa mi xao xuyến đến tê tái cõi lòng. Họa mi điểm trắng tinh khôi trên những gánh hàng rong, những xe hàng hoa rong ruổi khắp phố phường Thành Phố Hà Nội. Họa mi báo hiệu một mùa đông giá lạnh nữa lại đến và cũng nhắc nhớ về miền ký ức xa xôi … Họa mi khiến người ta nhớ, người ta thương, và người ta lưu luyến. Anh vẫn nhớ mùa hoa năm ấy, anh nắm tay em khắp những phố phường TP. Hà Nội …
32. Giữa lòng thành phố chật hẹp, ồn ào, chắc rằng có nhiều lần tất cả chúng ta cảm thấy thật đơn độc, lạc lõng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc nhìn thấy những bông hoa cúc họa mi nhỏ xinh, trắng muốt rung rinh trong gió, ta bất chợt nhận ra bình yên giữa chốn này thật ra không ồn ã như mọi người nghĩ và ngẫm ra rằng loài hoa không chỉ gắn với những kỉ niệm vấn vương mà còn cả những lời hẹn thề của tình yêu .
34. Và quốc tế, yên ổn trong bó cúc họa mi dịu dàng êm ả nằm trên đôi tay chàng trai ấy …
Cúc Họa Mi Nở Rồi, Anh Có Trở Về Không ? – Tác Giả : Strong will
Anh, Thành Phố Hà Nội lạnh rồi, họa mi cũng đã nở, lời hứa anh sẽ quay trở lại vào mùa cúc họa mi, anh sẽ mang khuyến mãi ngay em những cánh họa mi đầu mùa, chẳng lẽ lại để gió cuốn đi ?
Anh, Thành Phố Hà Nội lạnh rồi, họa mi cũng đã nở, lời hứa anh sẽ trở lại vào mùa cúc họa mi, anh sẽ mang khuyến mãi em những cánh họa mi đầu mùa, chẳng lẽ lại để gió cuốn đi ? Em đã từng niềm hạnh phúc biết bao vì nghĩ sẽ có lúc anh vì em mà lựa chọn, vì em mà đắn đo, vì em mà nhung nhớ. Em cũng đã từng niềm hạnh phúc biết bao vì nghĩ dù không hề ở bên em thì anh cũng vẫn nhớ về em, dù không hề yêu em thì anh cũng vẫn dành cho em một góc thật sâu trong tim anh … Em đã từng hy vọng, nhưng rồi tuyệt vọng .
Đã rất lâu rồi, em chẳng còn dám nhắc tới, chỉ bất giác nghĩ ngợi trong vô thức mà thôi. Em những tưởng, xa nhau rồi em sẽ sớm quên đi thôi. Nhưng sao mọi thứ cứ khó khăn vất vả, em cứ chạy, chạy mãi nhưng những kỉ niệm bên anh lại vẫn cứ song hành. Em chẳng đủ quả cảm để một lần nhìn lại, chẳng đủ dũng mãnh để chạy đến bên anh, cũng chẳng đủ dũng mãnh để nói lời yêu …
Chỉ nói nhớ thôi em cũng chẳng thể thốt nên lời. Chia tay nhau cũng chỉ trong lạng lẽ. Em im re, anh cũng lặng im. Em đã những tưởng hoàn toàn có thể ở bên anh mãi, những tưởng những gì anh nói đều là thật, những tưởng bản thân hoàn toàn có thể gan góc mà yêu anh, nhưng thật ê chề quá, khi tình yêu này, riêng mình em biết …
Em đã từng nghĩ, mình lấy gì để hoàn toàn có thể ở bên anh đây ? Em chẳng có gì ngoài những tâm lý vụn vặt, những câu truyện không đầu không cuối, những chuyến đi dài bất tận. Còn anh đang có tổng thể, và trong toàn bộ đó tuyệt nhiên chẳng có em .
Để hoàn toàn có thể nói nhớ anh, em cũng phải xin lỗi. Em chỉ muốn nói với anh là “ anh à, em nhớ anh, rất nhớ ”. Nhưng chẳng dám nói, chỉ yên lặng ngày qua ngày, tháng qua tháng, mùa qua mùa …
TP. Hà Nội lạnh rồi, từ khi xa anh bàn tay em cũng chưa một lần ấm lại. Em đã ước mùa đông TP.HN có anh bên cạnh, em đã ước cúc họa mi nở và anh sẽ đến bên em. Nhưng cuộc sống chẳng ai nói trước được điều gì. Khi em buông tay, cũng là khi anh dừng lại .
Ngày em quyết định hành động sẽ chẳng khi nào nói lời yêu, sẽ gắn chặt trong tim và quên đi đoạn đường này, em đã một mình xách túi balo lên và bỏ lại tổng thể. Em chẳng biết hoàn toàn có thể nói cùng ai, và với anh lại càng không. Em đã nói dối, lần tiên phong và cũng là lần duy nhất em nói dối mọi người, và cả anh … Em đã không đi Chieang mai, em đã sang mảnh đất Campuchia quen thuộc. Em đã một mình đến ngôi đền đó. Thì ra, mỗi người đều có một câu truyện, mỗi thanh xuân đều có hình bóng một người. Em đã gửi gắm tổng thể vào ngôi đền Angcowat, nhưng lạ thật, cứ nghĩ những gì bản thân hoàn toàn có thể giữ lại cho đoạn tình cảm này hoàn toàn có thể thuận tiện nói ra với đá, với cát, xong rồi sẽ mãi chôn vùi nơi đó, vậy nhưng, bản thân vẫn không thể nào …
Đứng trước chốn rất linh đó, em đã nghĩ sẽ là lần cuối nghĩ về anh, là lần cuối để bản thân được nhớ, được yêu anh dù chỉ là trong tâm lý, rồi sau đó nhất định phải quên đi. Em đã nghĩ, chỉ cần anh nói nhớ, em sẽ bỏ đi tổng thể mà chạy về bên anh. Nhưng anh bận lắm. Anh bận để tiếng yêu còn bỏ ngỏ, lời thương chưa kịp mặn môi đã phai tàn. Em đã chẳng thể nghe tiếng anh, chỉ mình em với câu truyện của riêng mình. Một chuyến đi thật dài …
Đáp trường bay Nội Bài trong cái lạnh chuyển mùa của tháng 11. Em rùng mình nhận ra bản thân đã biến hóa từ khi nào. Ở đó, có đôi mắt ai đang chờ đón ai, vòng tay ai đang chờ đón ai … chỉ riêng em, tự đi về trong nỗi nhớ .
Sáng nay, Thành Phố Hà Nội lạnh rồi, những cánh cúc họa mi trắng ngần khẽ rung rinh trước gió. Có phải hoa đang cười em, cười vì những lời hứa còn bỏ ngỏ, cười vì sự ngạo nghễ của em, cười nhạo em vì em chẳng dám đối lập với tình cảm của chính mình, chẳng dám chạy đến bên anh dù trong lòng vẫn đang ngập tràn hình bóng ấy …
Lỗi là tại em thật sao ? Yêu anh là sai ? Em biết em sai, ngay từ đầu đã sai. Dù anh vẫn nói tình yêu không có lỗi thì sai đơn thuần vẫn là sai. Gặp anh là sai, nhớ anh là sai, cho bản thân có thời cơ ở bên anh là sai, yêu anh là sai, vậy quyết định hành động quên anh có khi nào là sai ? Em cũng không biết nữa. Có phải vì quá bướng bỉnh, quá ngang ngạnh, quá cố chấp nên mới mãi chẳng đối lập được với tình cảm của mình ?
Đã bao lần em tự hỏi, mình có thật sự ổn không ? Uhm, em vẫn ổn, em vẫn hoàn toàn có thể cười nói, vẫn hoàn toàn có thể tự tin, vẫn hoàn toàn có thể đùa nghịch, vẫn hoàn toàn có thể balo một mình lượn lờ khắp nơi mình thích … nhưng sau toàn bộ, dù lí trí có nỗ lực thế nào thì trong tim vẫn có những khoảng chừng trống không hề khỏa lấp được. Giá như em đừng cố tỏ ra can đảm và mạnh mẽ như vậy, giá như em hoàn toàn có thể bỏ đi cái tôi quá lớn của mình, giá như đừng hay dỗi hờn vô cớ, giá như hoàn toàn có thể cảm thông với anh nhiều hơn … có chăng anh đã ở lại bên em, phải không anh ?
TP.HN bé là thế sao ta chưa tình vô tình gặp lại nhau ? Anh biết không, em thèm hẹn hò với anh, thèm café với anh, thèm được chành chọe với anh rồi khi sai thì đổ hết lỗi lên cho anh chỉ với lí do lãng xẹt là vì anh lớn mà anh chẳng nhường em gì cả, những lúc đó anh chỉ cười hiền nhìn em. Anh biết không, thèm được ôm anh, thèm được hít hà mùi mồ hôi của anh còn vương trên áo, thèm được nhìn thấy khuôn mặt ấy, thèm được sờ vào đôi mắt ấy … Nhưng sau tổng thể, chỉ một tấm sống lưng quay đi của bạn bè cũng chẳng kịp nhìn, chẳng kịp lưu lại. Em ước mình hoàn toàn có thể ích kỷ hơn để giữ anh lại cho riêng em .
Bên anh là những tháng ngày phập phồng trong lo âu. Sợ rằng bản thân đã sai, bản thân biết sai mà vẫn lao đầu vào, sợ rằng bản thân đang cướp anh từ tay một người khác, một quốc tế khác … Em chẳng thể ích kỷ để giữ anh lại cho riêng mình, chẳng thể ích kỷ vì tình yêu của mình để khiến anh phải khó xử, chẳng thể ích kỷ mà nói với cả quốc tế ngoài kia anh đã từng là của em …
Em đã từng thầm trách anh vì sao anh lạng lẽ, vì sao anh chưa từng một lần níu giữ em. Rồi em nhận ra một thực sự em chẳng muốn gật đầu, vì với đồng đội chưa từng là một sự lựa chọn, cũng chưa khi nào là sự ưu tiên. Một bến đỗ tạm ? Mà cũng chẳng đúng, vì nếu đã từng được là một bến đỗ chắc giờ em đã không phải nuối tiếc như vậy. Em đã từng tự vấn bản thân vì sao mình lại yêu anh, lại hoàn toàn có thể dành cho anh nhiều tình cảm đến vậy ? Và đến tận giờ đây em vẫn chẳng thể cho bản thân một câu vấn đáp, đơn thuần yêu là yêu, và sai thì vẫn mãi là sai …
Nếu biết trước mỗi người đều có nhân duyên, gặp nhau thêm một lần là bớt đi một lần thì em đã không đòi gặp anh nhiều đến thế, để đến mùa cúc họa mi này ta vẫn hoàn toàn có thể bên nhau … Em muốn một mình về lại nơi góc quán đó, em muốn một mình đối lập lại với tổng thể những kỉ niệm nơi đó, nhưng em chẳng đủ quả cảm … Kí ức là một thứ không hề quên, dù muốn dù không vẫn phải mang nó như hành trang suốt cuộc hành trình dài còn lại .
Mùa cúc họa mi đến khi TP.HN trở lạnh, khắp góc phố với bầu không khí trở nên xám xịt, do đó con người cũng thấy uể oải hơn thì với màu trắng tinh khôi của cúc họa mi đả làm bầu không khí trở nên bừng sáng và sôi động trở lại. TP.HN, bốn mùa xuân hạ thu đông. 12 tháng 365 ngày xoay vần, mỗi thời gian, thành phố này lại có một nét lôi cuốn riêng khiến bạn chẳng muốn rời chân đi. Chính cho nên vì thế mùa đông cũng có sức hút vô cùng lạ khi có một loài hoa bỗng làm bừng sáng khắp cả góc phố – loài hoa với màu trắng tinh khôi mang tên : Cúc họa mi .
Mùa Cúc Họa Mi Cuối Cùng – Tác Giả : Đoàn Hòa
Tháng 12 năm ấy, tôi ôm trong tay bó cúc họa mi với dự tính tỏ tình dang dở … Tháng 12 năm nay, tôi vẫn ôm bó cúc họa mi trong tay Tặng em. Đây có lẽ rằng là lần sau cuối tôi Tặng em cúc họa mi, chính do sẽ chẳng còn tình yêu lặng lẽ nào nữa .Tháng 12, cúc họa mi về trắng cả con phố, từng xe hoa trắng muốt ngập tràn như gợi cả ngàn nhớ thương trở lại …
Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại mê mệt loài hoa nhỏ bé và trắng tinh khôi ấy nữa. Có người nói cúc họa mi tượng trưng cho tình yêu lặng lẽ. Không thơm nồng nàn, cũng chẳng ngọt ngào thế nhưng những bông hoa ấy lại có sức hấp dẫn kỳ lạ .
Tháng 12 năm ấy, tôi cầm trong tay bó cúc họa mi trắng đứng đợi em trước cổng trường. Chúng tôi được coi là thanh mai trúc mã của nhau, lớn lên bên nhau và chẳng giấu giếm nhau điều gì cả. Em hiểu tôi đến mức chỉ cần nhìn khuôn mặt là đoán được tôi đang nghĩ gì. Còn tôi thì luôn xuất hiện mỗi lần em vui, buồn hay cần người chở che. Từ ngày bé, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng liều mình xông vào đánh đấm túi bụi với mấy đứa hay bắt nạt em và tự hứa rằng sẽ luôn bảo vệ, chẳng để ai khiến em phải khóc nữa. Lời hứa trẻ con ấy được tôi triển khai suốt ngần ấy năm, và giờ đây, tôi mong ước mình được bảo vệ em suốt cả cuộc sống .
Em bước ra, thấy tôi liền vẫy tay vui tươi chạy lại. Nụ cười đã khiến trái tim tôi xao xuyến suốt cả tuổi thanh xuân. Thế nên tôi nguyện đánh đổi toàn bộ để giữ lấy nụ cười luôn trên khuôn mặt ấy. Em ríu rít chuyện trò bên tôi, tay ôm chặt lấy bó hoa cúc họa mi trắng tôi vừa khuyến mãi. Tôi đoán là em chẳng biết ý nghĩa của nó đâu, chỉ đơn thuần rằng em thích những bông hoa màu trắng luôn rạng rỡ ấy. Tôi mỉm cười đứng cạnh bên chú ý lắng nghe câu truyện của em .
Một chàng trai khác Open, em cười rạng rỡ vẫy tay rồi chạy lại ôm chầm cậu ta. Tôi hoảng loạn, mặt biến sắc nhanh gọn. Em kéo cậu ta đến trước mặt tôi và trình làng rằng đó là bạn trai và hai người đang yêu xa lâu nay .
“ Đây là Thiên, người thời điểm ngày hôm nay em muốn ra mắt với anh. Cậu ấy là bạn trai em. Anh giật mình không ? Em đã để dành cho anh giật mình này đấy. ”
Tôi gượng nụ cười ngượng ngùng, mắt không rời khỏi tay em đang nắm chặt bàn tay kia. Cố giấu đôi bàn tay đang run lên của mình và ngậm ngùi nhìn em ríu rít cười đùa cùng cậu ta. Môi mím chặt cố kiềm chế xúc cảm của mình .
Cậu ta chào tôi, rồi quay sang cười với em, còn em thì luôn vui tươi bên cạnh .
Thế nhưng khi ở bên tôi chẳng hề thấy được điều đó. Tôi lặng lẽ lùi lại phía sau, lặng lẽ nhìn em niềm hạnh phúc bên cậu ta, lặng lẽ giấu tình yêu phía sau cái danh bạn tri kỷ .
Vài lần tôi cố hỏi em về cậu ta, người đã nhanh tay hơn tôi cướp mất trái tim em. Mỗi lần thế em đều cười và tim tôi đều nhói đau lên một chút ít. Họ yêu xa, thế nhưng chưa khi nào ngừng yêu nhau, chưa khi nào ngừng nhung nhớ .
“ Thế nhưng em có sợ rằng xa mặt sẽ cách lòng ? Hay khoảng cách sẽ khiến người ta biến hóa ? Con người mà, có ai biết trước được điều gì đâu chứ ? ”
Em chỉ lạng lẽ, nhưng đôi mắt lại kiên nghị vô cùng. Tôi hiểu, do tại em tin cậy vào tình yêu ấy, tin yêu vào cậu ta và tin cậy vào chính mình. Tôi lặng lẽ thở dài, cố nuốt những lời muốn nói xuống tận đáy lòng. Tôi sẽ bỏ cuộc và bên cạnh em như trước đây ? Hay cố gắng nỗ lực giành lấy em cho riêng mình ?
“ Em biết rằng rồi ai cũng sẽ biến hóa, nhưng vẫn luôn tin rằng cuộc sống này sẽ sống sót những điều vĩnh cửu. Nhiều người không tin vào tình yêu chân thành, thế nhưng em tin. ”
Em nhìn tôi, mỉm cười .
Em thật khác lạ, chẳng còn là cô bé vô tư luôn chơi những trò của con trai cùng tôi ngày bé. Chẳng còn là người để tôi chở che bảo bọc nữa. Hình như em đã trưởng thành, đã đủ chín chắn để quyết định hành động điều gì tốt nhất cho chính mình .
Tôi lặng lẽ đắm mình trong tâm lý riêng. Có lẽ nhiều người sẽ nói rằng tôi nhanh bỏ cuộc quá hay thậm chí còn tôi chẳng yêu em nhiều như tôi nghĩ. Bởi vì tôi chưa đánh đã bại, chỉ mới một chút ít khó khăn vất vả đã bỏ cuộc. Thế nhưng tình yêu đâu phải là chuyện của một người, nó chỉ thật sự niềm hạnh phúc và toàn vẹn khi nhận được sự đồng nhịp của hai trái tim. Thế nhưng tôi và em đang lạc nhịp và em đã tìm thấy người khiến em niềm hạnh phúc, tôi chẳng thể nào khiến em đau khổ hơn. Tình yêu lại càng không phải là sự tranh giành hay van xin mà có được. Nó sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu như chỉ một người nỗ lực .
Hai tháng sau, tôi tạm biệt em và triển khai tham vọng mà tôi còn dang dở. Chuyến đi xuyên Việt mà tôi ao ước .
Tôi đã muốn được cùng em đặt chân đến toàn bộ mọi nơi trên quốc gia này, muốn được cùng em thức dậy đón bình minh ở biển và lặng lẽ bên nhau ngắm ánh hoàng hôn cuối ngày .
Tôi đã muốn được cùng em ngắm đồi hoa dã quỳ vàng rực của Đà Lạt, muốn được cùng em nắm tay nhau đi dạo ở xứ sở tình yêu ấy .
Tôi đã muốn cùng em mở một quán cafe nhỏ, cùng nhau trải qua những tháng ngày thật tuyệt vời và niềm hạnh phúc .
Nhưng có lẽ giấc mơ đó tôi sẽ thực hiện, hoặc một mình, hoặc một ai khác.
Tôi ôm vai em :
Cậu ta cười hớn hở và không quên nhắn rằng sẽ chẳng khi nào để em phải buồn .
… Tôi loay hoay phía sau quầy bar với những chiếc cốc vừa được chuyển về. Chẳng biết xếp đâu cho hết nữa khi mà đó đều là những chiếc cốc mà tôi yêu quý và phải nhờ người mua từ Thành Phố Hà Nội chuyển vào .
Điện thoại báo có thư mới :
“ Em giận rồi đấy, khi nào thì anh mới định quay trở lại ?
Anh đã từng hỏi em rằng có sợ yêu xa không khi mà thời hạn và khoảng cách luôn là những thứ thật sự khắc nghiệt và điều đáng sợ nhất so với tình yêu. Thế nhưng em nói rằng em tin vào tình yêu, và em đã đúng anh ạ .
Anh sẽ về dự đám cưới em như đã hứa chứ ? ”
Tôi mỉm cười. Tôi của thời xưa đã quyết định hành động đúng rồi. Tôi đã để em bên người khiến em bình yên .
Tháng 12 năm ấy, tôi ôm trong tay bó cúc họa mi với dự tính tỏ tình dang dở …
Tháng 12 năm nay, tôi vẫn ôm bó cúc họa mi trong tay Tặng Kèm em. Đây có lẽ rằng là lần ở đầu cuối tôi khuyến mãi ngay em cúc họa mi, chính bới sẽ chẳng còn tình yêu lặng lẽ nào nữa .
Đón tôi là em và cậu ta. Em vẫy tay loạn xạ khi nhìn thấy tôi. Em vẫn rạng rỡ như rất lâu rồi, vẫn vui tươi và khuôn mặt tràn ngập niềm hạnh phúc. Nhưng em chẳng còn khiến tôi bồi hồi xao xuyến như rất lâu rồi. Tôi tự mỉm cười với tâm lý của chính mình .
Đà Lạt ngày trở lại vẫn se se lạnh. Tôi có chút nhớ quán café nhỏ của minh. “ Cúc họa mi ” – cái tên tôi dành riêng cho nơi trú ngụ tâm hồn mình. Chẳng phải lưu luyến hay nuối tiếc, chỉ là một kỷ niệm đẹp trong cuộc sống .
“ A, anh trở lại rồi. Em ghé qua bao nhiêu lần mà không thấy quán Open. Nhớ cúc họa mi ghê. ”
“ Chào em. Cúc họa mi lại nở rồi đây ! ”
Vừa nói, tôi vừa nhìn cô bé khách quen và tay thì không ngừng cắm bó hoa cúc họa mi vào lọ và đặt trên bàn .
“ Em biết cúc họa mi có ý nghĩa gì đấy. Là tình yêu lặng lẽ đúng không ? ”
Cô bé vẫn không rời mắt khỏi lọ hoa, tay mân mê nhẹ nhàng từng cánh hoa trắng muốt và mỏng mảnh như sợ làm rơi rụng điều gì đó .
Tôi ngẩng đầu quá bất ngờ :
“ Em biết ư ? Anh cứ tưởng sẽ không ai phát hiện ra ý nghĩa của nó ấy chứ ? ”
“ Em biết mà … Em cũng rất thích hoa cúc họa mi. Thật tiếc là chỉ TP.HN mới có. Thế nên em mới mong ngày anh trở lại lắm đấy. ”
Tôi cười … Ở một nơi lạ lẫm như thế này, đã có người hiểu cúc họa mi …
Mùa Cúc Họa Mi Này Lòng Em Đã Bình Yên – Tác Giả : Nguyễn Công Tậu
Cái gì là của mình thì sẽ mãi mãi thuộc về mình, còn cái gì đã không là của mình thì có cố gắng nỗ lực đến mấy cũng không hề thuộc về mình được. Trong đời sống có thứ cần nắm giữ nhưng cũng có thứ nên buông bỏ. Nắm mãi một nắm tuyết trong tay chỉ làm bạn bị cảm lạnh mà thôi .
Còn thương thì làm thế nào trốn được trái tim mình ? Đó là câu truyện về tình yêu đơn phương của một chàng trai, vì muốn chạy trốn trái tim mình nên đã sang tận đất Nhật xa xôi và quyết tâm trồng những luống cúc họa mi trắng muốt. Điều kỳ diều đã xảy ra khi những cánh hoa đã bung nở giữa miền đất mát mẻ, cũng như hoa nở trong những trái tim thổn thức yêu thương. Bạn còn nhớ cô bé Yumi, người em gái đã làm chất xúc tác cho chàng trai tên Nam tìm về với tình yêu của mình ? Ba năm trôi qua, cô bé ngày nào đã trở thành một cô gái rất duyên dáng rồi .
Cách đây gần một năm, Blog Radio 496 đã lên trang và sau một năm, tất cả chúng ta sẽ cùng trở lại mảnh đất Osaka để lắng nghe câu truyện về cô bé Yumi. Những bí hiểm phía sau cuộc tình mà tất cả chúng ta chưa từng được biết. Mời bạn lắng nghe :
Tôi cũng không ngờ rằng mình lại đổi khác nhiều đến thế, không còn là con bé Yumi hồn nhiên, tinh nghịch như ngày nào. Tôi trầm tính hơn, hay lạng lẽ và ngồi một mình trầm tư nghĩ về một điều gì đó tôi cũng không biết rõ .
Anh đã rời xa mảnh đất Osaka quay trở lại Nước Ta, bởi lẽ đó là quê nhà, là nơi người thân trong gia đình anh ở. Có nhiều thứ khiến anh trở về, mặc dầu tôi có níu kéo cũng không thể nào làm được, huống hồ tôi chưa hề níu kéo. Nhưng tôi lại hối hận, tại sao lúc đó tôi không thử níu kéo anh một lần, mặc dầu là thất bại nhưng có lẽ rằng tôi cũng sẽ thấy tự do hơn, không phải ngồi đây mà dằn vặt như giờ đây. Có người đã từng nói với tôi “ Hối hận vì những điều đã làm rồi cũng sẽ qua, còn hối hận về những điều chưa làm sẽ theo ta đến suốt cả cuộc sống ”, và hình như điều đó đang nghiệm đúng với tôi .
Thật sự cất giấu mãi một thứ trong lòng là vô cùng không dễ chịu, lại còn giữ nó lâu như thế. Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu cái cảm xúc của anh suốt ba năm ở đây, nhưng rồi ai sẽ là người hiểu cho cảm xúc của tôi lúc này ? Tôi thấy trong lòng chua xót, tôi lại giẫm theo vết xe đổ của anh, lại bước trên con đường đầy gai nhọn do chính mình dải ra để rồi tự làm đau chính mình như anh. Hình như định mệnh đã sắp xếp số phận của tôi gắn liền với số phận của anh như thế và tôi mãi là người bước sau cuộc sống của anh. Tôi là người đã kéo anh ra khỏi con đường đau khổ đó, còn ai sẽ kéo tôi ra khỏi con đường đau khổ của mình ?
Con người thật là lạ, chỉ có mỗi con tim và lí trí mà chẳng khi nào bảo được nhau cả, cứ mãi đấu tranh và dằn vặt nhau. Lúc lí trí thắng thế, quyết định hành động hi sinh vì một nghĩa cử cao đẹp, hi sinh vì người mình yêu đâu có nghĩ rằng sẽ có lúc con tim quặn đau đến thế. Lúc con tim trỗi dậy lại trách móc lí trí khi đó sao quá dại khờ, sao mà ngu ngốc để giờ đây kẻ chịu đau khổ là chính bản thân mình. Tôi chính là đang ở trong trạng thái như vậy .
Giờ đây tôi đang trách móc chính mình, đang để con tim nổi loại mà thét gào, mà dằn vặt. Có lẽ tôi đang hối hận vì rất lâu rồi đã giúp anh quay trở lại với người mình thương và hối hận vì đã giống anh chôn chặt thứ tình cảm này. Nhưng biết làm thế nào được, nhớ thì cứ nhớ, thương thì cứ thương thôi, toàn bộ giờ đã là quá khứ .
Tôi ngồi một mình trong phòng, lặng nhìn bó cúc họa mi khô đặt trong tủ kính. Đây là những bông cúc họa mi do chính tay anh trồng. Ngày anh trở lại chỉ mang theo một bó nhỏ, còn đâu đều để lại hết cho tôi và cũng để lại cho tôi bấy nhiêu thương nhớ. Những bông cúc họa mi mỏng mảnh, trắng muốt dặt dìu khoe sắc trong cái nắng vàng đầu đông Nhật Bản. Những bông cúc li ti, giản dị và đơn giản nhưng tôi lại yêu nó tự khi nào .
Đã có những lần tôi định vứt bỏ chúng đi nhưng rồi không làm được. Đó là những lần lí trí vùng lên, cố đè nén cái cảm hứng trong con tim nhưng sau cuối kẻ giành thắng lợi vẫn là con tim .
Giá như rất lâu rồi anh không cố gắng nỗ lực trồng thứ hoa này ở đây, giá như thời xưa tôi chẳng chú ý mà chăm sóc tới một kẻ lãnh đạm như anh, tới câu truyện của anh và giá như thời xưa tôi chẳng giữ lại bó hoa này thì giờ đây mọi chuyện có lẽ rằng đã khác. Nhưng giá như vẫn chỉ là giá như, vẫn chỉ là cái lí do để tôi và anh nỗ lực lý giải cho những việc mình làm. Như ai đó đã từng nói “ Còn thương thì làm thế nào trốn được trái tim mình ”. Phải rồi, là vì còn thương, vì anh còn thương chị ấy và vì tôi còn thương anh .
Năm năm trước, tôi gặp anh .
Tôi là con gái một ông chủ nông trại nhỏ ở Osaka. Cứ vài năm một lần, nông trại của ba tôi lại đón một đoàn lao động nhập cư mới, hầu hết đều là từ Nước Ta sang. Trong số đó có một người có phần đặc biệt quan trọng làm tôi quan tâm. Đó là một chàng trai còn khá trẻ, dáng cao gầy, có đôi mắt sâu và buồn rười rượi. Anh ta có vẻ như lãnh đạm, ít nói nhưng luôn giữ một thái độ lịch sự và trang nhã và lễ phép. Có cái gì đó bất cần, không chăm sóc đến những thứ xung quanh nhưng lại luôn thao tác rất cần mẫn và hiệu suất cao. Cũng hay giúp sức mọi người và được mọi người quý mến .
Có điều tôi chưa khi nào thấy anh ta cười một nụ cười thực sự vui tươi cả. Hình như là có một cái gì đó đang đè nén trong lòng anh ta mà không hề nói cho một người nào biết. Chiều chiều, mỗi khi hết giờ thao tác, anh ta lại ngồi một mình nhìn những ngọn níu ở phía xa, cứ trầm tư như vậy. Đôi lúc tôi thấy anh ta ngây ngốc nhìn hoài vào một bức ảnh một người con gái đang đứng cuời thật tươi bên những bông hoa trắng muốt. Một sự hiếu kì dấy lên trong lòng tôi :
– Là tình nhân của anh hả ?
– À … Không. Là bạn của tôi thôi .
– Còn không phải. Em thấy anh nhìn bức ảnh này đắm đuối đến thế, chắc như đinh không phải chỉ là bạn thông thường rồi .
– Là bạn của tôi thật mà. Cô không tin cũng đành chịu .
– Nói cho em nghe đi, em hứa sẽ không bật mý cho bất kỳ ai đâu .
– Không có gì mà. Thôi cũng muộn rồi, tôi xin phép. Chào cô .
Chẳng để cho tôi kịp phản ứng lại, anh ta cất bức ảnh vào túi áo rồi đứng dậy đi về phòng bỏ lại tôi một mình với vẻ mặt có đôi chút sững sờ .
Anh đã bước vào cuộc sống của tôi như vậy .
Những con người lãnh đạm vẫn luôn có một sức hút kì khôi .
Mùa thu năm đó là lần thứ ba anh gặp ba tôi. Vẫn nhu yếu ấy, vẫn vẻ mặt ấy, cương quyết và kiên nghị. Tôi cũng không biết anh trồng thứ ấy để làm gì mà ba năm nay, năm nào anh cũng muốn làm cho bằng được. Hai năm trước anh thất bại, chúng chẳng thể sống nổi đến ngày nở hoa mặc dầu anh đã chăm nom chúng vô cùng cẩn trọng. Có lẽ là do khí hậu ở Nhật Bản không tương thích nên những cái cây đó cứ lớn được nửa chừng rồi lại héo úa và chết đi. Anh buồn rầu, cứ ngồi hàng giờ mà đờ đẫn nhìn chúng, đôi mắt sâu hun hút như tự trách mình. Nhưng rồi năm sau anh lại gieo hạt, gieo thêm cả những hy vọng cho anh .
Thấy anh như vậy lòng tôi cũng nhói lên. Từ sâu thẳm trong tim mình tôi muốn biết lí do và làm anh vui trở lại. Từ khi nào tôi đã lo ngại cho anh nhiều như thế. Tôi biết anh thích mùa thu, đã đôi lần anh kể cho tôi nghe về mùa thu TP. Hà Nội, quê nhà anh. Có lá vàng rơi, có hương hoa sữa, có cốm làng Vòng và cả những chiều long dong phố cổ. Tuy vẫn là vẻ mặt trầm buồn nhưng đó là những lúc khan hiếm tôi thấy mắt anh sáng hơn, nụ cười tự nhiên hơn .
Thu Osaka cũng rất đẹp, thu TP. Hà Nội có lá vàng rơi thì thu Osaka ngập tràn phong đỏ. Muốn anh vui hơn, tôi dẫn anh đi thăm Osaka, du ngoạn và thăm thú những thắng cảnh nơi đây. Chỉ còn vài tháng nữa anh sẽ trở lại Nước Ta, tôi sẽ chẳng còn được ríu rít bên anh mà làm phiền anh nữa, chẳng còn được lặng yên mà đứng nhìn anh ngồi ngắm đất trời, chẳng còn thấy đôi mắt sâu buồn thăm thẳm của anh. Tôi muốn được ở bên anh nhiều hơn .
Có chút hoảng sợ nhưng tôi vẫn cố tỏ ra thật tự nhiên khi đi cạnh anh, không để anh nhận ra một chút ít đổi khác nào trong lòng tôi cả. Thế rồi anh kể cho tôi nghe về câu truyện của anh, về người con gái trong bức ảnh anh vẫn thường hay ngắm nhìn và cả loài hoa anh đang cố gắng nỗ lực trồng kia nữa. Tôi thẫn thờ. Thì ra vẻ lãnh đạm suốt 3 năm qua của anh là vì người con gái ấy. Anh sang đây là để chạy trốn tình yêu đơn phương của mình. Nhưng càng trốn anh lại càng thương người ta hơn và cố chấp hơn. Anh bỏ bao tận tâm để trồng bằng được loài hoa ấy cũng vì lời hứa với chị. Anh còn yêu chị ấy rất nhiều. Bao nhiêu điều trong lòng tôi định nói ra lại đành chôn chặt lại .
Đông năm nay đến sớm, chưa sang tháng 12 mà tuyết đã rơi trắng cả một vùng. Nông trại của ba tôi cũng phủ đầy tuyết trắng. Tuyết rơi khiến cho nhiều người thú vị, nhất là lũ trẻ do tại chúng được tha hồ mà nô đùa trên tuyết. Chạy nhảy trên những con đường trắng xóa, đắp những người tuyết khổng lồ hay ném nhau bằng những quả cầu tuyết. Những đôi lứa yêu nhau thì trao nhau những cái ôm hôn nồng ấm, nắm tay nhau đi dạo trong những khu vui chơi giải trí công viên. Còn tôi lại chẳng muốn chút nào, mùa đông thường dành cho những hai bạn trẻ chứ có khi nào dành cho những kẻ đơn độc như tôi. Hơn nữa tuyết rơi còn làm cho những luống hoa của tôi chết hết. Đó là những luống cúc họa mi tôi trồng. Sau khi anh về, tôi đã nhờ người quen chuyển hạt giống từ Nước Ta sang, và tôi trồng nó, cũng giống như anh. Tôi đã yêu loài hoa này mất rồi .
Tôi bất lực nhìn những luống cúc họa mi đang khô khốc vì lạnh. Chúng yếu ớt quá chẳng chống trọi được với cái lạnh buốt nơi đây, từng cây, từng cây cứ héo dần rồi chết như những hy vọng trong lòng tôi đang tắt dần. Tôi lại nhớ đến anh, nhớ đến những ngày anh tỉ mỉ chăm nom cho những cây cúc họa mi 3 năm về trước. Nhìn cách anh chăm nom chúng tôi biết tình yêu anh dành cho chị lớn đến nhường nào. Chúng lớn dần lên và ánh mắt của anh sáng ngời khi thấy những đổi khác đó, còn tôi chỉ biết từ xa đứng nhìn. Và rồi lí trí đã hối thúc tôi vun vén cho anh .
Tôi lén chụp những bức ảnh của anh rồi gửi vào mail cho chị. Tôi hy vọng chị sẽ nhận ra tình cảm anh dành cho mình nhưng cũng hy vọng chị đã quên anh nên chỉ chụp những bức ảnh từ phía sau. Tôi xích míc, có một sự đấu tranh mãnh liệt giữa lí trí và con tim. Nó thực sự làm tôi không dễ chịu. Nhưng rồi lí trí đã thắng. Tôi nhận ra tôi với anh sẽ không hề đi được đến đâu cả. Hơn nữa người anh yêu là chị ấy chứ không phải tôi, chỉ là tôi đơn phương anh mà thôi .
Ngày ở đầu cuối anh ở Osaka, những bông cúc họa mi đã bung mình bùng cháy rực rỡ. Màu hoa trắng muốt lẫn trong đám lá xanh, loài hoa đơn giản và giản dị nhưng đẹp đến vô cùng. Anh niềm hạnh phúc ngắm nhìn những bông hoa ấy. Cuối cùng anh cũng thành công xuất sắc. Nụ cười của anh đã vui mắt và rạng rỡ hẳn lên, chẳng còn nét trầm buồn như trước nữa. Tôi đứng từ xa, run run chụp lại khoảnh khắc ấy. Đó là email ở đầu cuối tôi gửi cho chị và cũng là bức ảnh sau cuối tôi giữ lại cho tôi. Tôi bước đến bên anh, lấy tay vuốt nhẹ những bông cúc họa mi để giấu đi những cảm hứng của mình :
– Họa mi nở rồi, đẹp quá. Nhưng ngày mai anh cũng quay trở lại Nước Ta rồi, sẽ không quay về đây nữa .
– Ngốc ạ, anh phải về. Nước Ta mới là quê nhà của anh, nơi đó có mái ấm gia đình, có người thân trong gia đình và cả bạn hữu của anh nữa, làm thế nào anh ở đây mãi được .
– Rồi anh sẽ quên em ?
– Làm sao anh quên được em chứ .
Tôi gục đầu vào ngực anh, nước mắt bất giác lăn dài. Đến ở đầu cuối tôi vẫn không hề nói ra câu nói ấy. “ Em yêu anh ”, tôi đã quyết định hành động chôn chặt nó ở trong lòng .
Anh quay trở lại Nước Ta, vài ngày sau đó có mail lại cho tôi, cả chị nữa. Tôi biết hai người đã trở lại bên nhau, niềm hạnh phúc. Anh chị cám ơn tôi, cám ơn vì những gì tôi đã làm cho anh chị, cám ơn vì đã giúp anh chị trở về bên nhau và không quên chúc tôi sẽ tìm được một người thật tốt chăm nom cho mình. Tôi khẽ cười nhưng những giọt nước mắt lại rơi, phải cố kìm lòng để không nấc lên thành tiếng .
Rồi thời hạn trôi, tôi như hóa thân thành anh những ngày đầu đến Nhật Bản, lãnh đạm, hờ hững và ít nói, hay trầm tư ngồi một mình nhìn về phía trời xa. Thu đến cũng gieo thứ hạt giống đó, đã là năm thứ 3 .
Ngoài trời tuyết vẫn rơi, những cơn gió thét gào đến lạnh buốt. Tôi vẫn đứng tần ngần nhìn những luống hoa đã héo úa. Ở Nước Ta mùa này họa mi đang nở rộ. Một màu trắng muốt bạt ngàn khắp cả cánh đồng to lớn. Hôm trước anh có gửi cho tôi vài bức ảnh, là anh và chị đang tươi cười bên luống cúc họa mi. Anh lịch sự trong bộ vest cưới còn chị xinh đẹp trong chiếc váy cô dâu. Anh bảo hai người đang chuẩn bị sẵn sàng đám cưới. Sau 3 năm chính thức yêu nhau, anh chị đã quyết định hành động về chung một nhà. Anh báo tin vui cho tôi và chúc tôi sớm tìm được niềm hạnh phúc. Suốt 3 năm qua, đôi lúc chúng tôi vẫn trò chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về đời sống của mình, thi thoảng anh vẫn kể về chị và tình yêu của hai người. Tôi buồn nhưng chưa khi nào tôi thấy tim mình nghẹn lại như vậy. Nước mắt lại rơi .
Một chiếc áo khoác đặt lên vai tôi. Là ba :
– Con … vẫn còn nhớ đến cậu ta ?
– … .
Tôi khẽ cúi đầu lặng im không vấn đáp .
– Đã 3 năm rồi đấy, đến tuyết cũng tan chảy đến 3 lần rồi. Con cứ mãi như thế ba buồn lắm .
– Con … con … xin lỗi ba .
– Con không có lỗi, cũng không ai có lỗi cả. Nhưng phải can đảm và mạnh mẽ lên con gái ạ. Đừng tự làm khổ mình. Cái gì là của mình thì sẽ mãi mãi thuộc về mình, còn cái gì đã không là của mình thì con có nỗ lực đến mấy cũng không hề thuộc về mình được. Trong đời sống có thứ cần nắm giữ nhưng cũng có thứ nên buông bỏ. Nắm mãi một nắm tuyết trong tay chỉ làm con bị cảm lạnh mà thôi .
– Nhưng … con …
Tôi ôm chầm lấy ba, hai hàng nước mắt lăn dài. Tôi nhận ra ba đã già đi quá nhiều, có lẽ rằng là do lo ngại cho tôi. Tôi bất hiếu quá, suốt 3 năm qua chỉ biết ôm trong lòng một thứ tình yêu vọng tưởng mà không chú ý đến ba. Ba nói đúng, 3 năm là quá đủ rồi. Tôi không mãi sa lầy vào vết xe đổ của anh trước kia nữa. Và tôi biết chắc như đinh anh cũng không muốn thấy tôi vì anh mà như vậy. Tôi phải quên thôi, phải tìm cho mình những niềm vui mới, tìm cho mình một niềm hạnh phúc mới. Tương lai của tôi là ở Nhật Bản này, không phải là ở Nước Ta của anh. Tôi phải can đảm và mạnh mẽ, can đảm và mạnh mẽ để buông bỏ những gì đã đè nặng trong lòng tôi suốt 3 năm qua. Tôi sẽ làm được .
Ba khẽ nở một nụ cười, ôm tôi vào lòng, vòng tay ấm cúng che chở cho tôi .
Ngày hôm sau, tuy trời vẫn còn rét nhưng tuyết đã ngừng rơi, ánh nắng chan hòa rọi khắp Osaka. Tôi đứng bên bờ biển, nhìn bó cúc họa mi khô dập dềnh trước sóng. Cơn gió thoáng qua thổi tung mái tóc của tôi. Tôi thấy lòng mình bình yên và nhẹ bẫng.
Xem thêm: Miếng nối áo ngực 4 móc
Khi nhắc đến cúc họa mi Thành Phố Hà Nội thì cũng không hề không nói đến những thiếu nữ bên những bó hoa cúc họa mi duyên dáng xinh đẹp. Bằng cách này hay cách khác, vùng trắng tinh khiết ấy vẫn len lỏi ở khắp nơi TP.HN. Nhờ có cúc họa mi, mà con người ta có thêm định nghĩa về sự bình yên … .
Các Bạn Đang Xem Bài Viết STT Cúc Họa Mi, 35+ Status & Tản Mạn Cúc Họa Mi Khi Gió Đông Về Tại Danh Mục Status Hay Về Tình Yêu của Blog chúng tôi. Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!
— Bài cũ hơn —
Source: https://thoitrangviet247.com
Category: Áo